Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

Một số cảm nhận của mình về ca khúc Gỗ Nauy của the Beatles

 (Tôi đã từng có một cô bạn gái, cũng có thể, cô ấy đã từng có tôi

Cô ấy đưa tôi về căn phòng nhỏ, làm bằng gỗ Nauy
Cô ấy mời tôi ở lại, nói rằng hãy ngồi bất cứ đâu tôi thích
Tôi nhìn quanh phòng nhưng không có chiếc ghế nào
Vì vậy, đành ngồi trên thảm, uống say cơn mê rượu
Chúng tôi nói chuyện đến muộn, rồi cô ấy bảo tôi hãy đi ngủ
Cô nói sáng mai phải đi làm, không quên nở một nụ cười
Tôi không cần giường, tôi muốn ngủ trong bồn tắm
Khi tôi thức giấc, chỉ còn lại mình tôi, con chim nhỏ đã bay mất)
Chiếc ghế biến mất không lí do, cô gái biến mất chỉ sau một giấc ngủ, những mất tích phi lí đến đáng sợ này chính là trạng thái cô đơn, vô vọng của con người trong "thời đại mất Chúa", khi mà chúng ta trở nên quá nhỏ bé, mỏng manh, thậm chí chỉ còn là những cái tên, con số, ranh giới giữa sự sống và cái chết không còn nhìn thấy nữa. Trạng thái này bắt đầu xuất hiện trong nghệ thuật kể từ sau chiến tranh thế giới thứ hai, khi con người bị dồn vào những trại tập trung, bị gạt bỏ tên tuổi, thân phận, thay vào đó là những con số, khi mà chỉ cần chớp mắt một cái là hàng trăm cái chết vây quanh mình, cướp đi tất cả người thân của mình, thậm chí là chính mình. Khi ấy, con người chỉ còn có thể nhìn đời với ánh mắt phi lí, hư ảo, coi tất cả chỉ là ảo ảnh, phi thực. Tâm thế của con người bị dồn lại, nhỏ bé trong cô đơn, tuyệt vọng, không còn lớn lao như thời kì nghệ thuật Phục hưng, Cổ điển, Lãng mạn ở các thế kỉ trước nữa. Trong tác phẩm Tàn cuộc (Fin de partie), nhà văn Becket đã từng phát biểu rất rõ về sự phi lí trong xã hội, giống như ca khúc Norwegian wood trên: "Rồi mày nhìn bức tường một lát và tự bảo: mình sẽ nhắm mắt lại, có lẽ cứ ngủ một lát đã, chắc sẽ dễ chịu hơn, và mày nhắm mắt lại. Nhưng khi đã mở mắt, thì mày sẽ không còn nhìn thấy nó nữa". Ngoài ra, trạng thái cô đơn, phi lí này cũng được lột tả rất rõ trong các tiểu thuyết của nhà văn Nhật Haruki Murakami như Rừng Nauy, Biên niên kí chim vặn dây cót... Nhưng những người hiện sinh không bi quan, sầu não như thế, họ dùng tiêu cực để phản lại chính tiêu cực, sẵn sàng phủ nhận mọi quan hệ thân thích, để qua đó gạt bỏ những ràng buộc hư vô của cuộc đời, chỉ cần khẳng định tồn thể của cá nhân mình mà thôi. Chỉ sống cho bản thể của mình, họ không bao giờ bị rơi vào trạng thái cô đơn vì chính họ đã hủy diệt được cái cô đơn của mình.

Long Phạm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét