NSND Lê Dung
Tác giả - phóng viên Long Phạm
Trang web âm nhạc cộng đồng. Hỗ trợ chúng tôi qua tài khoản: 178204122, ngân hàng VP Bank. Rất biết ơn nếu được hỗ trợ.
Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026
Nghệ sĩ nhân dân được lòng toàn dân, họ là ai?
Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026
Khánh Ly hé lộ bí mật liên quan tới Thái Thanh và cái tật luôn "xấu hổ trước những gì nói về mình"
Vừa qua, tại phần tiếp theo chương trình The Jimmy Show, danh ca Khánh Ly đã xúc động ôn lại những kỷ niệm quá khứ ngay tại căn nhà mình đang sống.
Tôi có một cái tật là hay cảm thấy ngượng, xấu hổ trước những gì nói về mình
Trong các ca khúc từng phát hành ở hải ngoại, tôi từng hát bài Niềm nhớ không tên và được khán giả yêu mến. Ở ca khúc này, tôi có hát câu "rộn ràng tiếng hát Thái Thanh".
Chính ra, lời ca khúc này khi tôi nhận được từ bên Pháp là "rộn ràng tiếng hát Khánh Ly", nhưng tôi có một cái tật là hay cảm thấy ngượng, xấu hổ trước những gì nói về mình, nên tự tôi đổi lại lời thành tên Thái Thanh.
Hơn nữa, tôi hát như vậy cũng vì xuất phát từ lòng mến mộ của tôi với cô Thái Thanh. Sau này mọi người hát lại bài đó, ai thích tôi thì hát Khánh Ly, ai không thích tôi thì hát Thái Thanh, sao cũng được.
Sau này, có lần gặp lại ông Nguyễn Đình Toàn (tác giả ca khúc), tôi có hỏi vì sao lại là "rộn ràng tiếng hát Khánh Ly" mà không phải "rộn ràng tiếng hát Thái Thanh", thì ông ấy đáp:
"Tại mày đi hải ngoại rồi thì mới nhớ mà viết chứ bà Thái Thanh lúc đó đang ở Việt Nam thì làm sao mà nhớ". Bây giờ tôi xác nhận lại là như vậy.
Ông Nguyễn Đình Toàn cũng là người bạn của tôi, nên khi tôi đi thì ông rất nhớ.
Tôi chẳng hiểu tôi thế nào mà người ta lại nói mình như thế
Trong cuộc đời đi hát của mình, tôi từng hát ở nhiều nước, nhiều đại nhạc hội. Nhưng một trong những lần vinh dự nhất là được hát tại Vantican và diện kiến Đức giáo hoàng.
Đây là một sự kiện mà đến kiếp sau tôi cũng không quên được. Để có mặt tại buổi lễ tại Vantican đó, tôi đã phải vượt qua không biết bao nhiêu lo lắng, chông gai, suy nghĩ, tai tiếng.
Không biết bao nhiêu tai tiếng đổ về tôi lúc đó. Nhiều người thắc mắc là tại sao lại chọn "nó" (là Khánh Ly), "nó thế này, nó thế kia". Ý họ là tôi không xứng đáng. Tôi chẳng hiểu tôi thế nào mà người ta lại nói mình như thế. Đó là những chuyện lùm xùm mà tôi không muốn nhớ lại nữa.
Sau này người ta mới bảo, thôi không bàn cãi nữa, ai xứng đáng thì đã được chọn rồi. Thế là tôi được mời tới đó hát.
Lúc đó, tôi đứng hát trên sân khấu mà cảm thấy lo lắng, hồi hộp và run bần bật vì mọi thứ đều quá sức tưởng tượng, chờ đợi của mình. Tôi thấy mình chẳng có tài cán gì mà lại được đứng hát trước Đức giáo hoàng, vinh dự lắm. Phía dưới tôi hát là 10 ngàn khán giả.
Lúc hát xong, tôi có được đứng cạnh ngay chỗ Đức giáo hoàng đi ra, nên chạy tới nắm tay và nhảo tới ôm ông, sung sướng lắm. Lúc tôi choàng tới ôm thì có người ở phía sau gỡ tay tôi ra và nhắc: "Khánh Ly, cẩn thận không nhăn áo ngài".
Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc đó. Tôi nghĩ, một đời người như tôi có được may mắn đó là quá đầy đủ rồi, nếu có chết cũng mãn nguyện, không có gì phải hối tiếc trong thế gian này.
Sau đó, tôi còn được gặp lại Đức giáo hoàng lần hai. Lần đó, Đức giáo hoàng có lẽ nhận ra tôi nên đưa tay đánh vào tay tôi như kiểu "lại là mày nữa".
Trước đó, tôi có bảo ông nhà tôi là mình được gặp một lần rồi thì lần này ngồi xa ra, nhường cho người khác. Nhưng đến khi Đức giáo hoàng đi ra, tôi lại tự bật dậy rồi phóng tới như hỏa tiễn, không kiểm soát được mình nữa.
Tôi chẳng mơ ước tương lai nữa đâu, còn gì nữa mà mơ với ước ở cái tuổi này
Tôi luôn nghĩ rằng, nếu số mệnh bắt mình phải chịu những oan trái phải có trong cuộc đời, thì đó cũng là cái giá mình phải trả cho những cái mình nhận được. Không ai có thể ôm hết mặt trời, nắm tay từ sáng đến tối và có quá nhiều thứ. Người ta phải mất đi, phải trả giá cho những cái mình có.
Bởi vậy, có nhiều chuyện, nhiều cái oan, điều tiếng mà tôi không muốn nói ra vì nói cũng chẳng để làm gì. Cứ để mọi chuyện như vậy đi, ai đúng ai sai, phải hay trái đều có ông trời soi vào. Nếu làm chuyện không phải thì sẽ gặp những cái không hay.
Thôi thì nhịn đi, để gió cuốn đi như lời ông Trịnh Công Sơn nói. Tôi không ôm ấp, nặng nề quá khứ. Tôi cũng chẳng mơ ước tương lai nữa đâu, còn gì nữa mà mơ với ước ở cái tuổi này.
Tôi chỉ biết mỗi ngày tỉnh dậy mình vẫn còn sống là tốt rồi, nên cảm ơn cuộc đời. Mỗi buổi sáng tôi đều đọc kinh để biết mình phải làm cái gì. Việc của tôi bây giờ là sống ngày hôm nay biết ngày hôm nay, sống ngày nào biết ngày ấy thôi.
Nhà tôi dẫu nghèo, dẫu nhỏ, chỉ bằng cái bếp nhà người ta nhưng là nơi tôi từng có thời gian rất ấm áp
Hôm nay, chúng ta đang ngồi ngay tại mảnh vườn nhà tôi. Cũng mảnh vườn này ngày xưa tôi tụ tập rất nhiều anh chị em nghệ sĩ, bạn bè tới sinh hoạt. Ai lạnh mà thấy cái áo nào cứ việc khoác vào, ai muốn ăn gì cứ lấy ăn.
Nhà tôi nghèo, nhỏ nhưng trái tim không nhỏ là được rồi. Đôi tay của tôi không nhỏ, chỉ tiếc là không ôm hết mọi người thôi.
Có thể nhiều người khi đi khỏi nhà tôi thì quên đi mọi thứ. Nhưng một đời người làm sao quên mãi được. Phải có lúc nhớ lại những giây phút ở trong căn vườn nghèo, nhà nghèo này, cười với nhau, uống cùng nhau ly nước, ăn cùng nhau bữa cơm. Không ai quên được đâu.
Nhà tôi dẫu nghèo, dẫu nhỏ, chỉ bằng cái bếp nhà người ta nhưng là nơi tôi từng có thời gian rất ấm áp.
Hiện tại, dịch bệnh Corona đang đang sợ thật, nhưng sống chết đều có số rồi, không nên quá lo lắng. Nhưng tất cả, không phải vì như thế mà không làm gì cả.
YÊN CHI KHÂU CHO TÔI THẤY MỘT TÀI NĂNG DIỄN XUẤT CỦA MAI DIỄM PHƯƠNG
Ban đầu tính đi xem Yên Chi Khâu vì có Mai Diễm Phương và Trương Quốc Vinh thôi chứ không kỳ vọng lắm vì gu mình khi ra rạp là phim kinh dị với phim bom tấn, ít khi xem phim nghệ thuật kiểu này. Mai Diễm Phương thì mình thích vì nghe hát hay quá chứ chưa xem bộ phim nào cổ đóng. Trương Quốc Vinh thì xem nhiều phim rồi nhưng vẫn thích xem vì diễn quá đỉnh.
Nhưng đến khi xem Yên Chi Khâu thì crush Mai Diễm Phương thực sự. Trước giờ cứ tự hỏi vì sao Mai Diễm Phương lại nổi tiếng đến thế dù nhan sắc thấy cũng bình thường, không ở tầm mỹ nhân như Lâm Thanh Hà, Vương Tổ Hiền, Quan Chi Lâm, Lý Gia Hân... Trước khi xem Yên Chi Khâu còn thấy không hợp vì nhìn Mai Diễm Phương quá già so với Trương Quốc Vinh.
Xem xong mới thấy được một tài năng diễn xuất ở Mai Diễm Phương, dù gương mặt không hề đẹp nhưng nhập vai quá tốt và đặc biệt khả năng diễn bằng ánh mắt thực sự đỉnh, một ánh mắt có hồn và quá nhiều cảm xúc, quá nhiều bi cảm, tới mức cứ nhìn vào ánh mắt ấy là muốn rơi nước mắt. Bảo sao người Hong Kong thần tượng Mai Diễm Phương đến thế. Còn về việc vì sao lại cho Mai Diếm Phương diễn với Trương Quốc Vinh thì cũng phải xem xong phim mới hiểu được hai người này đóng quá hợp với nhân vật của họ. Một cậu công tử nông nổi, tính nết trẻ con, bồng bột, yếu đuối như Trần Trấn Bang quả nhiên hợp với vẻ baby, trẻ măng, búng ra sữa của Trương Quốc Vinh. Còn cô kỹ Như Hoa nữ từng trải, già dạn, nhiều va vấp, kinh nghiệm trong cuộc sống ở đáy xã hội thì lại hợp với gương mặt của Mai Diễm Phương chứ không phải kiểu mỹ nữ xinh xắn, nhỏ nhắn.
Phim quay cách đây gần 40 năm mà tới giờ xem vẫn choáng ngợp vì các góc quay cực kỳ điện ảnh, rất art. Mê cái màu phim Retro và những pha hắt sáng đậm đặc điện ảnh như thế. Nói thật là tới giờ xem phim Việt vẫn phải chạy dài cho Yên Chi Khâu về góc quay. Bộ phim cũng bao trọn nghệ thuật Á Đông, từ hội họa, thi ca, sân khấu, âm nhạc tới cả thời trang. Ngoài In the mood for love thì Yên Chi Khâu cũng xây dựng hình ảnh rất đẹp về sườn xám. Nghệ thuật hí kịch cổ truyền cũng được khắc họa thật đậm nét.
Nhân vật cô kỹ nữ Như Hoa của Mai Diễm Phương khiến mình phải suy nghĩ nhiều vì nó không thuần về một tuyến nào, vừa chính diện mà cũng có chất phản diện. Nó phức tạp như chính con người trong đời thực, không một chiều như thứ điện ảnh nào đó, tốt là phải cực tốt, xấu thì xấu tận cùng =))) Đây là nhân vật vừa đáng thương, vừa đáng giận lại vừa đáng ngưỡng mộ. Đáng thương vì phải chịu nhiều uất ức trong số phận, vị trí xã hội, đáng giận vì hơi ích kỷ, nhẫn tâm, đáng ngưỡng mộ vì tình yêu chung thủy, yêu hết mình và dám bảo vệ tình yêu đó đến cùng dù cách thực hiện lại tiêu cực. Nhân vật này khiến người ta phải suy ngẫm nhiều hơn là khen ngợi hay chê bai một chiều, tùy theo từng góc nhìn, quan điểm mà đánh giá. Ở góc nhìn của mình thì thấy cổ đáng thương nhiều hơn, còn hành động của cổ thì mình đồng cảm được vì mình cũng đã từ yêu một tình yêu vô vọng đến thế và chỉ muốn kết thúc tất cả để giải thoát bản thân. Vẫn nhớ câu nói của nhân vật Sở khi nhận xét về Như Hoa: "Ở thời bây giờ làm gì có người phụ nữ nào si tình đến thế", vì sinh tình mà gây nên đau khổ cho cả hai, vừa tội lỗi lại vừa bi cảm.
Hơi hẫng vì Trương Quốc Vinh lại xuất hiện hơi ít và phần diễn xuất có vẻ chưa đã bằng Mai Diễm Phương, chắc do không phải vai chính nên chỉ cần tới đó là đủ.
Tất nhiên phim đã quá lâu nên có nhiều khúc không hợp với bây giờ, nhưng với những người mê Hong Kong, mê Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương như mình thì đáng để ra rạp xem, hồi tưởng về những tượng đài đã không còn trên thế gian, không thể chạm tới họ được, chỉ còn được nhìn thấy trong phim.
Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026
Nữ ca sĩ đầu tiên đạt tới đẳng cấp siêu sao: Một đêm chạy 20 show bằng xích lô, chiều cao áp đảo bạn diễn
Như đã nói, trong lịch sử âm nhạc Việt Nam chỉ có duy nhất Mỹ Tâm là siêu sao hạng S.
Vậy siêu sao nào hạng A+? Nhắc tới thì ai cũng nghĩ về Sơn Tùng, Phương Thanh, Đan Trường...
Nhưng đó lại là danh ca Bảo Yến, người từng tạo ra cơn lốc sân khấu trong thập niên 90.
Bảo Yến được biết đến là một danh ca lớn của nền nhạc nhẹ Việt Nam đương đại, với sự nghiệp trải dài suốt hơn 40 năm qua và được đông đảo công chúng lẫn đồng nghiệp, đàn em ngưỡng mộ.
Ít ai biết, cô là nữ ca sĩ đầu tiên đạt tới đẳng cấp của một siêu sao ca nhạc trong nền nhạc Việt Nam, sau này có Phương Thanh và hiện tại là Mỹ Tâm.
Chạy show bằng xích lô, một đêm chạy hai mươi show
Bảo Yến sinh năm 1958 tại Quảng Trị, trong một gia đình có truyền thống âm nhạc, với cha là nghệ sĩ Thủy Triều, em gái là danh ca Nhã Phương, em trai là nhạc sĩ Kim Tuấn.
Bảo Yến nổi tiếng với phong cách ăn mặc diêm dúa, sặc sỡ khi lên sân khấu
Vì vậy, từ bé Bảo Yến đã được cha hướng theo con đường nghệ thuật, dạy ca hát. Tuy nhiên, vì gia cảnh khó khăn nên cô nhường cho em gái Nhã Phương đi học chơi nhạc cụ. Cũng vì thế mà Nhã Phương lại là người vào nghề trước, nổi tiếng sớm hơn Bảo Yến.
Năm 1981, Nhã Phương đoạt giải trong một cuộc thi hát nên được Đài Truyền hình Thành phố Hồ Chí Minh mời về cộng tác ghi âm, thu hình trong những chương trình ca nhạc của Đài. Nhã Phương giới thiệu thêm chị gái mình là Bảo Yến. Thế là hai chị em được song hành cùng nhau lên sóng truyền hình.
Thời điểm này, Đài truyền hình có rất ít ca sĩ nên chị em Bảo Yến – Nhã Phương trở thành ngôi sao sáng nhất, được lên sóng liên tục khắp các chương trình ca nhạc. Cả hai gây chú ý với những bản nhạc ngoại lời Việt và cả nhạc trữ tình, nhạc trẻ. Bảo Yến với chất giọng khàn, ấm áp và phát âm sang trọng, văn minh, mới lạ đã chiếm được đông đảo cảm tình của khán giả.
Cũng đây, Bảo Yến gặp gỡ và nên duyên với cố nhạc sĩ Quốc Dũng, một nhạc sĩ tài ba trong làng hòa âm, phối khí lúc bấy giờ. Nhạc sĩ Quốc Dũng cũng là bạn thân với nhạc sĩ Lê Hựu Hà nên Bảo Yến có nhiều cơ hội được làm việc với những người nhạc sĩ huyền thoại này.
Nhờ đó, Bảo Yến ngày càng nổi tiếng và đắt show. Ca sĩ Hồng Hạnh từng tiết lộ, ngày đó Bảo Yến chạy show bằng xích lô và đắt show tới mức một đêm chạy tới mười mấy hai chục điểm diễn khắp Thành phố Hồ Chí Minh cùng các tỉnh lân cận.
MC Đại Nghĩa cũng chia sẻ, Bảo Yến là ngôi sao lớn nhất thời anh còn nhỏ. Mỗi lần được cha mẹ chở đi coi ca nhạc, anh ngủ từ đầu tới cuối và chỉ thức dậy khi Bảo Yến lên sân khấu hát.
Bảo Yến đến với công chúng bằng những bản nhạc ngoại, Rock, nhạc trữ tình nhưng làm nên tên tuổi danh ca cho cô lại là Bolero. Kể từ khi cuốn băng Bolero Gò Công phát hành, tên tuổi Bảo Yến vụt sáng lên đỉnh cao nhất, như một hiện tượng trong làng nhạc lúc đó. Khắp từ Nam ra Bắc, nhà nhà nghe Bảo Yến. Cô tâm sự: "Băng nhạc Gò Công đó đưa tôi từ một ca sĩ vô danh tiểu tốt thành ngôi sao nổi tiếng. Khán giả bất ngờ khi lâu lắm mới được nghe băng nhạc Bolero trữ tình hay đến thế nên thích, tên tuổi tôi nổi như cồn".
Từ băng nhạc Gò Công, Bảo Yến tiếp tục thu âm nhiều ca khúc của các nhạc sĩ đình đám thời đó như Bảo Chấn, Thanh Tùng, Dương Thụ… Có thể nói, cô là nữ ca sĩ tiên phong đầu tiên cho nhạc nhẹ Việt Nam sau 1975, trước cả thế hệ Thanh Lam, Hồng Nhung…
Ngoài ra, Bảo Yến còn là một ngôi sao nhạc Rock nổi tiếng, gây chú ý ở khắp các tụ điểm nhờ phong cách ăn mặc diêm dúa, sặc sỡ và trình diễn bốc lửa, khuấy động, khiến khán giả bị mê hoặc. Cô cũng được biết đến với chiều cao vượt trội lên tới gầm 1m7 và luôn áp đảo bạn diễn khi đứng chung.
Thời điểm đó, dường như chỉ có chị em Bảo Yến – Nhã Phương đứng đầu khắp các sân khấu ca nhạc. Tên tuổi Bảo Yến nổi tiếng tới mức, cô có thể được xem là siêu sao ca nhạc (super star) đầu tiên của nhạc Việt, cứ diễn ở đâu là cháy vé ở đó, lượng băng đĩa phát hành rất lớn, độ phủ sóng toàn quốc, không ai là không biết.
Ngày ấy, Bảo Yến thường diễn ở sân bãi ngoài trời lớn, mỗi show từ 5000 tới 10000 khán giả tới xem, đi khắp cả nước.
Tầm ảnh hưởng của Bảo Yến với các đàn em trong nghề gần như là tuyệt đối. Ca sĩ Phi Nhung từng tâm sự, thời nhỏ sống ở Pleiku, cô thường chạy ra sân bãi để xem Bảo Yến diễn và vô cùng ngưỡng mộ, nuôi lớn tình yêu âm nhạc trong cô từ đó.
Lam Trường thì kể, gia đình anh từng sống trong một xóm lao động nghèo. Mỗi ngày, khi màn đêm buông xuống, anh đều phải theo trẻ con cùng xóm đi bán kẹo ở các sân khấu ca nhạc.
Nếu bạn bè tận dụng các đêm nhạc hội để kiếm tiền thì Lam Trường lại tranh thủ khoảnh khắc đó để được ngước nhìn lên ánh đèn sân khấu, chứng kiến Bảo Yến biểu diễn. Anh say mê tới mức quên cả việc bán kẹo, để bạn bè mang cả giỏ kẹo của mình đi bán.
Ca sĩ Quang Lê thì chia sẻ: "Hồi xưa, khi mới đến Mỹ, hành trang tôi mang theo là cuốn băng cát xét của cô Bảo Yến hát nhạc chú Quốc Dũng. Sau đó một năm, tôi xem được cuốn video quay hình hai vợ chồng cô chú ở Huế, với nhiều bài hát".
Danh hài Duy Phương, một người đồng nghiệp cùng thời với Bảo Yến cũng tiết lộ: "Thời đó, chúng tôi được yêu mến lắm. Có hôm tôi và anh Bảo Quốc tới một show nhạc chỉ có đúng 4 người là hai đứa tôi và chị em Bảo Yến – Nhã Phương. Chỉ 4 người một show mà đứng trước hơn 5000 khán giả, chen chúc cứng ngắc, dữ dội vô cùng.
Bảo Yến và Nhã Phương hát 5, 6 bài xong tôi và Bảo Quốc lên diễn kịch luôn. Bảo Yến lên giao lưu, chỉ cần anh Bảo Quốc nhại lại giọng Bảo Yến là khán giả cười quá trời".
NSND Hồng Vân tâm sự, có thời gian, cô rất thần tượng danh ca Bảo Yến và học theo cách đi đứng, cách hát của đàn chị, nhưng cho đến hiện tại vẫn rất khó và không thể nào làm được.
Bên cạnh đó, Hồng Vân chia sẻ lúc đó đồ diễn của danh ca Bảo Yến là đẹp nhất và rất quý, không bao giờ cho ai mượn. Vậy mà chính Hồng Vân là người có vinh dự được Bảo Yến cho mượn chiếc đầm, và Hồng Vân vẫn còn nhớ như in đó là chiếc đầm màu cam. Đó cũng là điều khắc sâu trong lòng của Hồng Vân.
Chiều cao vượt trội của Bảo Yến
NSND Tự Long trong một chương trình còn bày tỏ trực tiếp với Bảo Yến: "Em quen biết với Xuân Bắc 25 năm nay và chính Xuân Bắc cũng biết em quen biết rất nhiều nghệ sĩ nhưng để thần tượng một giọng hát thì chỉ có chị Bảo Yến mà thôi.
Em luôn mường tượng chị là một người phụ nữ xinh đẹp và nhìn chị gần thế này em chỉ muốn mình như em bé được cắn vào má chị".
Qua những chia sẻ trên, có thể thấy rõ tầm ảnh hưởng của Bảo Yến như một tượng đài, siêu sao ca nhạc với các đồng nghiệp, đàn em. Rất hiếm ca sĩ được ngưỡng mộ tuyệt đối như Bảo Yến.
LONG PHẠM
Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026
Việt Nam chỉ có duy nhất một siêu sao hạng S là Mỹ Tâm
Không phải Sơn Tùng, Tùng Dương... hay bất cứ ai, Việt Nam chỉ có duy nhất một ca sĩ đạt tới tầm siêu sao hạng S là Mỹ Tâm. Vì sao?