Có ai như tôi không, hồi xưa cứ đi lang thang khắp ngõ xóm rồi mong ước đang đi sẽ thấy hiện ra cái sân cỏ này. Rồi cứ ao ước sẽ tìm thấy nó ở một đoạn ngõ nào đó để vào chơi. Nhiều lúc còn tự tưởng tượng ra đang chơi ở sân bóng này =)))
Tác giả - phóng viên Long Phạm
Trang web âm nhạc cộng đồng. Hỗ trợ chúng tôi qua tài khoản: 178204122, ngân hàng VP Bank. Rất biết ơn nếu được hỗ trợ.
Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026
MỘT SỐ TIẾT LỘ PHŨ PHÀNG VỀ WHITNEY, MARIAH VÀ ARETHA
Thứ Hai, 27 tháng 7, 2026
Lần đầu tiên trong đời được chứng kiến một giọng hát kỳ vĩ đến thế, hát không mic mà tung Eb6 đàn áp hết dàn nhạc gần cả trăm người + dàn đồng ca cũng gần cả trăm người nữa là gần 200 người :))) Giọng như cái loa dàn, hơi thở thì bất tận, hát như có 10 lá phổi, kiểu làn hơi có thể kéo dài mãi được không ai khóa van lại nổi :))) âm thanh thì trác tuyệt như một nữ thần, cộng hưởng kiểu gì mà cứ nổi bồng bềnh trong không gian :))) Xứng danh nữ cao màu sắc kịch tính xuất sắc của thế hệ hiện tại - Diana Damrau
Bảo sao các bác Tô Lâm, Phạm Minh Chính, Phan Văn Giang... cũng tới nghe và ngồi từ đầu tới cuối luôn, thêm cả divo Tùng Dương cũng tới nữa :)) Không ai cưỡng được ma lực từ một giọng hát bậc thầy của cả thế giới như vậy.
Cũng là lần đầu tiên được nghe live Casta Diva và Mon coeur s'ouvre a ta voix (2 aria mình mê) ở ngoài. Cô nữ trung Marina và bác tenor hát cùng cũng đỉnh nữa :(((
Nam ca sĩ này được ví “vùng cấm của Vpop”: Âm thanh “sấm rền” thứ hai sau Tùng Dương
Không đi sâu vào dòng nhạc học thuật, hàn
lâm, cũng không chiêu trò truyền thông, nhưng Quốc Thiên vẫn được ghi nhận là
nam ca sĩ hiếm hoi có kỹ thuật chuẩn mực tại Vpop hiện nay.
Trong 20 năm qua, nhạc Việt từng chứng kiến một Tùng
Dương dữ dội như phong ba bão táp, ma mị và đầy biến hóa, cá tính với chất giọng
nội lực, kỹ thuật thượng thừa có thể nói đứng top đầu giới ca ca sĩ nam (nhạc
nhẹ), làm mưa làm gió khắp mọi sân khấu, khó ai địch lại.
Rất nhiều cái tên được công chúng và giới chuyên môn
đưa ra làm “đối thủ” với Tùng Dương nhưng đều không khiến người nghe nhạc thỏa
mãn. Chỉ tới khi cái tên Quốc Thiên xuất hiện và nổi lên, người ta mới phải trầm
trồ thán phục và công nhận rằng, đây mới là giọng nam đẳng cấp của Vpop về mặt
kỹ thuật, vocal và thậm chí cả thương mại.
Không ồn ào truyền thông nhưng làm show 10
nghìn khán giả, qua Mỹ kín show 3000 chỗ ngồi – đến ngôi sao hạng A cũng phải nể
phục
So với nhiều đồng nghiệp khác, Quốc Thiên không phải
cái tên nổi trội trên truyền thông, mạng xã hội. Anh không sở hữu những MV vài
chục triệu view, không phủ sóng các gameshow, chương trình truyền hình, không
đu theo các trend đang hot trên mạng xã hội. Anh không làm náo loạn cư dân mạng
mỗi khi xuất hiện hay ra sản phẩm, cũng không lên quá nhiều talkshow để rao giảng
đạo lý, tám chuyện, không xây dựng một hình tượng màu mè, xa hoa.
Ngay từ đầu, Quốc Thiên chọn cho mình một con đường
riêng, lặng lẽ và bình thản, không ồn ào, hào nhoáng nhưng vô cùng chất lượng,
bền lâu. Đó là con đường của trường phái thực lực trong ca hát, hấp dẫn khán giả
trực tiếp trên sân khấu hát live.
Ở trường phái này, những người nghệ sĩ như Quốc Thiên
thường bình lặng hơn. Họ cứ lặng lẽ đặt từng viên gạch để xây dựng cho mình một
cộng đồng riêng, đến với họ bởi chính giọng hát, không phải qua đời tư, hình tượng
màu mè, sáo rỗng. Chính vì thế, họ tồn tại bền bỉ và có được lượng khán giả
trung thành, chịu chi, sẵn sàng bỏ tiền mua vé tới sân khấu nghe họ hát live
thay vì ồn ào trên mạng xã hội.
Đó là lí do vì sao Quốc Thiên luôn nằm trong top ca sĩ
đắt show nhất hiện nay, với mức cát xê cao ngất ngưởng và là cái tên bảo chứng
cho mọi phòng vé. Các show lớn đều không vắng mặt Quốc Thiên.
Quốc Thiên cũng là nam ca sĩ hiếm hoi làm show lên tới
10 nghìn khán giả. Cụ thể, riêng hai đêm concert SkyNote - Thiên Thanh tại Hà Nội
và Đà Lạt đã thu hút hơn 7 nghìn khán giả, được đề cử giải Cống hiến 2025 hạng
mục Chương trình của năm. Chưa dừng lại, Quốc Thiên còn tổ chức concert SkyNote
2025 - The Reflection với lượng khán giả lên tới 10 nghìn người.
Đối với một nghệ sĩ solo tại Việt Nam, con số 10 nghìn
khán giả là rất lớn, thường phải là những tên tuổi rất lớn, top đầu như Mỹ Tâm,
Hà Anh Tuấn mới quy tụ được.
Trong năm nay, tình hình kinh tế trong nước và thế giới
khó khăn khiến nhu cầu thưởng thức văn hóa giải trí, nghe nhạc của khán giả
cũng giãn hơn trước. Ca sĩ Quách Tuấn Du, người thường xuyên đi show khắp hải
ngoại phải thừa nhận rằng năm nay anh ít đi show ở nước ngoài hơn trước vì tình
hình khó khăn chung.
Anh nói: “Đợt này tôi qua Mỹ mới thấy cuộc sống mọi
người khó khăn quá, tình hình thực sự khó khăn. Không chỉ ở Mỹ mà cả thế giới đều
vậy, tôi đi chỗ nào cũng thấy kêu than làm ăn khó khăn, đóng trả mặt bằng hết.
Kinh tế khó khăn chưa kể tới mưa bão, lũ lụt. Bởi vậy, phương châm sống của tôi
năm nay là để dành, ăn ít, tiết kiệm...".
Trong bối cảnh hiện tại, việc một ca sĩ trong nước ra
hải ngoại làm show riêng là không dễ. Thường phải là các tên tuổi rất lớn như Mỹ
Tâm mới dám tổ chức show quy mô lớn tại hải ngoại. Vậy nhưng Quốc Thiên vẫn dám
qua Mỹ làm show quy mô lớn tại sân khấu Yaamava' Resort & Casino (Highland,
California), nơi có sức chứa tiêu chuẩn lên đến 3000 chỗ ngồi và sold out vé.
Điều đó cho thấy, sức hút của Quốc Thiên không chỉ ở
trong nước mà còn lan tỏa khắp cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Không phải ca
sĩ nào cũng làm được điều này, ngay cả những ngôi sao hạng A trong nước. Rất
nhiều người thắc mắc, tại sao Quốc Thiên lại có sức hút lớn đến vậy.
Nổi da gà với giọng hát “sấm rền” được ví
như “vùng cấm của Vpop”
Quốc Thiên không phải ca sĩ có thế mạnh về vũ đạo, diễn
thuyết, diễn xuất hay xây dựng hình ảnh đồ sộ, xa hoa. Anh chỉ có một thế mạnh
duy nhất là giọng hát và đã thành công khi biến giọng hát đó thành thứ vũ khí độc
nhất vô nhị, không những chạm tới trái tim khán giả mà còn đưa mình lên một vị
trí cao trong thị trường âm nhạc, như một khán giả nhận định: “Giữa hàng loạt
chương trình đang lên sóng, vô vàn nhạc mới/ca sĩ mới, vẫn còn đó những người
yêu âm nhạc thuần túy. Tất cả nền tảng đều lướt thấy những video của Skynote,
Quốc Thiên hát ballad như một vùng cấm của Vpop, bất cả xâm phạm”.
Quốc Thiên tự vạch ra cho mình một con đường, định hướng
rõ ràng, sắc nét và kiên định với nó để chinh phục khán giả. Anh không chạy
theo thị trường âm nhạc, không bị cuốn vào các hot trend trên mạng xã hội hay
đua theo xu hướng chung từ các đồng nghiệp. Quốc Thiên không ôm đồm quá nhiều
thể loại nhạc vào mình, không quá mạo hiểm thử nghiệm các chất nhạc mới, cũng
không chọn lối phá cách, tắc kè hoa, càng không lao vào nhạc hàn lâm, học thuật
để trưng trổ, thể hiện bản thân.
Anh vững chân với dòng nhạc duy nhất là Ballad, nhạc
buồn, nhạc suy, nhạc xưa và phát triển nó đến kịch điểm của một vocalist là
Power Ballad, tập trung và dồn hết sức mạnh vào nó để đẩy mọi thứ thăng hoa
trên sân khấu. Nói cách khác, Quốc Thiên đứng ngoài cuộc đua của thị trường để
tồn tại như một thế giới riêng với cộng đồng khán giả của mình.
Quốc Thiên biết cách chiêu đãi khán giả đến sân khấu bằng
những bữa tiệc đến từ thanh quản, âm thanh, giọng hát thực sự của mình, khiến
người ta mãn nhĩ, được lấp đầy tai nghe, thỏa mãn về hiệu ứng cảm xúc khi nghe
live, để họ thực sự cảm thấy tấm vé mình mua đáng đồng tiền bát gạo, đúng như lời
ca sĩ Hòa Minzy nói:
“Không cần phải làm quá nhiều thứ xung quanh, đối với
anh Quốc Thiên thì tôi nghĩ chỉ cần giọng hát của anh ấy là đủ chạm đến trái tim
mọi người. Điều này không phải ca sĩ nào cũng có.
Thông thường, các ca sĩ phải chuẩn bị nhiều thứ hoành
tráng, nhưng riêng với anh Thiên, chỉ cần đứng ở đó và cất lên giọng hát, anh ấy
vẫn có thể giữ được sự chú ý của khán giả, gần 10 nghìn người có mặt tại đây
trong buổi tối hôm nay”.
Nói thì dễ nhưng để chỉ bằng giọng hát mà khiến 10
nghìn khán giả bỏ tiền mua vé tới show và ngồi lại tới cuối show là điều không
hề dễ dàng. Đó là kết quả của năng lực thiên phú, nhiều năm khổ luyện để có được
giọng hát dát vàng lỗ tai khiến ai cũng phải nổi da gà khi nghe live. Các
ca sĩ, nhạc sĩ như Hoàng Tôn, Đinh Hà Uyên Thư, nhạc sĩ Hoài Sa hay Châu Đăng
Khoa đều công nhận Quốc Thiên là giọng ca thực lực hiếm hoi của làng nhạc Việt,
sở hữu kỹ thuật xử lý bài hát mượt mà ở cả ba quãng trầm, trung và cao.
Quốc Thiên là nam cao nhưng bẩm sinh sở hữu giọng
tenor 2 như Tùng Dương (một type giọng ít thấy hơn tenor 1 như nhiều nam ca sĩ
khác). Nhờ đó, anh được phú cho một chất giọng dày, đầy đặn và ấm áp, có màu của
cả nam trung và nam cao. Nhờ âm sắc này, Quốc Thiên vượt trội và hợp nhất khi
thể hiện dòng Ballad trữ tình, vừa nam tính, ấm áp, vững chãi như một người đàn
ông từng trải lại vừa ngọt ngào, da diết và đôi khi bay bổng như một chàng trai
si tình. Rõ ràng, Quốc Thiên biết được thế mạnh này của mình để phát huy nó tối
ưu nhất trong dòng nhạc anh theo đuổi.
Sở trường của Quốc Thiên là cộng minh ở quãng trung và
cận cao tầm D4, Eb4, E4, F4 với khoảng âm rộng, lớn, vang dội, resonance, chắc
chắn, vững chãi như núi, âm lượng lớn và vibrato đều tăm tắp, tạo ra những hiệu
ứng âm thanh bùng cháy, dữ dội khiến người nghe live phải nổi da gà.
Các đoạn belting F4 của Quốc Thiên luôn vang dội, tròn
trịa, rung đẹp, đẩy xoang mask dày, chắc chắn, kéo dài, lên Bb4, B4 thì sáng,
mixed đẹp và xuống G4 thì cộng hưởng vang dội như sấm dù kéo mic ra xa, hold bất
tận. Các đoạn belt A4 và B4 của Quốc Thiên đều full lực, có sự support lớn từ
cơ hoành và bộ máy phát âm, tạo ra những quãng âm bùng nổ. Anh cũng học ở diva
Thanh Lam cách belt cộng minh pha chút rapsy và đãi chữ. Quốc Thiên belt chuẩn
mực nhưng lại phrase hơi nasal, bẹt giọng để tạo màu sắc vintage riêng có, nghe
cảm xúc, hoài niệm hơn.
Là một nam cao, Quốc Thiên có thể belt tới C5 nhưng
chuyển sang gằn và screaming, ổn định và support từ A4 trở xuống, quãng trầm đẹp,
ngân đẹp ở F#3. Dù tập trung vào cộng minh dynamic nhưng khả năng scale up và
run/riff của Quốc Thiên khá tốt. Anh có thể run/riff âm đóng dữ dội, âm lượng lớn,
chắc chắn, đanh dày.
Với nền tảng học thuật vững vàng, Quốc Thiên hát
âm đóng rất tốt, cộng hưởng tốt, giữ hơi 10s dù đang hát âm đóng với âm lượng lớn,
phát âm chắc chắn, vững chãi. Anh có cách cộng hưởng tạo hiệu ứng "box",
nghe như đang nén âm thanh vào môt chiếc hộp rổi tỏa ra.
Cộng đồng fan thanh nhạc hiện đang mệnh danh Quốc
Thiên là “ông hoàng mid – belt”, tức là đứng top đầu trong nhạc Việt ở khoảng
belt quãng trung với khả năng tạo resonance lớn, full công lực, tạo hiệu ứng âm
thanh “sấm rền” như cách Tùng Dương từng làm, khiến người nghe phải nổi da gà.
Cũng có nhiều ý kiến cho rằng Quốc Thiên quá an toàn,
thường cover nhạc cũ, ít chịu làm sản phẩm mới hay phá cách với dòng nhạc khác.
Nhưng mỗi ca sĩ có một con đường, lựa chọn riêng và sự yêu thích của khán giả,
những tấm vé được bán ra là minh chứng rõ ràng nhất cho thành công của một người
ca sĩ. Khán giả sẽ luôn là thước đo chân thực nhất.
Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2026
Sự chênh lệch quá lớn giữa ca sĩ phương Tây và châu Á qua Diana Damrau
Thực sự hôm nọ ngồi coi Diana Damrau hát tại Nhà hát Hồ Gươm mới thấy sự chênh lệch quá lớn về cơ địa, thể lực giữa ca sĩ phương Tây và ca sĩ châu Á, khiến cho đại đa số ca sĩ châu Á khó tiến xa hơn ở bộ môn Opera này (dù cũng có một số nhân tài cá biệt).
Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026
Nghệ sĩ nhân dân được lòng toàn dân, họ là ai?
NSND Lê Dung
Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026
Khánh Ly hé lộ bí mật liên quan tới Thái Thanh và cái tật luôn "xấu hổ trước những gì nói về mình"
Vừa qua, tại phần tiếp theo chương trình The Jimmy Show, danh ca Khánh Ly đã xúc động ôn lại những kỷ niệm quá khứ ngay tại căn nhà mình đang sống.
Tôi có một cái tật là hay cảm thấy ngượng, xấu hổ trước những gì nói về mình
Trong các ca khúc từng phát hành ở hải ngoại, tôi từng hát bài Niềm nhớ không tên và được khán giả yêu mến. Ở ca khúc này, tôi có hát câu "rộn ràng tiếng hát Thái Thanh".
Chính ra, lời ca khúc này khi tôi nhận được từ bên Pháp là "rộn ràng tiếng hát Khánh Ly", nhưng tôi có một cái tật là hay cảm thấy ngượng, xấu hổ trước những gì nói về mình, nên tự tôi đổi lại lời thành tên Thái Thanh.
Hơn nữa, tôi hát như vậy cũng vì xuất phát từ lòng mến mộ của tôi với cô Thái Thanh. Sau này mọi người hát lại bài đó, ai thích tôi thì hát Khánh Ly, ai không thích tôi thì hát Thái Thanh, sao cũng được.
Sau này, có lần gặp lại ông Nguyễn Đình Toàn (tác giả ca khúc), tôi có hỏi vì sao lại là "rộn ràng tiếng hát Khánh Ly" mà không phải "rộn ràng tiếng hát Thái Thanh", thì ông ấy đáp:
"Tại mày đi hải ngoại rồi thì mới nhớ mà viết chứ bà Thái Thanh lúc đó đang ở Việt Nam thì làm sao mà nhớ". Bây giờ tôi xác nhận lại là như vậy.
Ông Nguyễn Đình Toàn cũng là người bạn của tôi, nên khi tôi đi thì ông rất nhớ.
Tôi chẳng hiểu tôi thế nào mà người ta lại nói mình như thế
Trong cuộc đời đi hát của mình, tôi từng hát ở nhiều nước, nhiều đại nhạc hội. Nhưng một trong những lần vinh dự nhất là được hát tại Vantican và diện kiến Đức giáo hoàng.
Đây là một sự kiện mà đến kiếp sau tôi cũng không quên được. Để có mặt tại buổi lễ tại Vantican đó, tôi đã phải vượt qua không biết bao nhiêu lo lắng, chông gai, suy nghĩ, tai tiếng.
Không biết bao nhiêu tai tiếng đổ về tôi lúc đó. Nhiều người thắc mắc là tại sao lại chọn "nó" (là Khánh Ly), "nó thế này, nó thế kia". Ý họ là tôi không xứng đáng. Tôi chẳng hiểu tôi thế nào mà người ta lại nói mình như thế. Đó là những chuyện lùm xùm mà tôi không muốn nhớ lại nữa.
Sau này người ta mới bảo, thôi không bàn cãi nữa, ai xứng đáng thì đã được chọn rồi. Thế là tôi được mời tới đó hát.
Lúc đó, tôi đứng hát trên sân khấu mà cảm thấy lo lắng, hồi hộp và run bần bật vì mọi thứ đều quá sức tưởng tượng, chờ đợi của mình. Tôi thấy mình chẳng có tài cán gì mà lại được đứng hát trước Đức giáo hoàng, vinh dự lắm. Phía dưới tôi hát là 10 ngàn khán giả.
Lúc hát xong, tôi có được đứng cạnh ngay chỗ Đức giáo hoàng đi ra, nên chạy tới nắm tay và nhảo tới ôm ông, sung sướng lắm. Lúc tôi choàng tới ôm thì có người ở phía sau gỡ tay tôi ra và nhắc: "Khánh Ly, cẩn thận không nhăn áo ngài".
Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc đó. Tôi nghĩ, một đời người như tôi có được may mắn đó là quá đầy đủ rồi, nếu có chết cũng mãn nguyện, không có gì phải hối tiếc trong thế gian này.
Sau đó, tôi còn được gặp lại Đức giáo hoàng lần hai. Lần đó, Đức giáo hoàng có lẽ nhận ra tôi nên đưa tay đánh vào tay tôi như kiểu "lại là mày nữa".
Trước đó, tôi có bảo ông nhà tôi là mình được gặp một lần rồi thì lần này ngồi xa ra, nhường cho người khác. Nhưng đến khi Đức giáo hoàng đi ra, tôi lại tự bật dậy rồi phóng tới như hỏa tiễn, không kiểm soát được mình nữa.
Tôi chẳng mơ ước tương lai nữa đâu, còn gì nữa mà mơ với ước ở cái tuổi này
Tôi luôn nghĩ rằng, nếu số mệnh bắt mình phải chịu những oan trái phải có trong cuộc đời, thì đó cũng là cái giá mình phải trả cho những cái mình nhận được. Không ai có thể ôm hết mặt trời, nắm tay từ sáng đến tối và có quá nhiều thứ. Người ta phải mất đi, phải trả giá cho những cái mình có.
Bởi vậy, có nhiều chuyện, nhiều cái oan, điều tiếng mà tôi không muốn nói ra vì nói cũng chẳng để làm gì. Cứ để mọi chuyện như vậy đi, ai đúng ai sai, phải hay trái đều có ông trời soi vào. Nếu làm chuyện không phải thì sẽ gặp những cái không hay.
Thôi thì nhịn đi, để gió cuốn đi như lời ông Trịnh Công Sơn nói. Tôi không ôm ấp, nặng nề quá khứ. Tôi cũng chẳng mơ ước tương lai nữa đâu, còn gì nữa mà mơ với ước ở cái tuổi này.
Tôi chỉ biết mỗi ngày tỉnh dậy mình vẫn còn sống là tốt rồi, nên cảm ơn cuộc đời. Mỗi buổi sáng tôi đều đọc kinh để biết mình phải làm cái gì. Việc của tôi bây giờ là sống ngày hôm nay biết ngày hôm nay, sống ngày nào biết ngày ấy thôi.
Nhà tôi dẫu nghèo, dẫu nhỏ, chỉ bằng cái bếp nhà người ta nhưng là nơi tôi từng có thời gian rất ấm áp
Hôm nay, chúng ta đang ngồi ngay tại mảnh vườn nhà tôi. Cũng mảnh vườn này ngày xưa tôi tụ tập rất nhiều anh chị em nghệ sĩ, bạn bè tới sinh hoạt. Ai lạnh mà thấy cái áo nào cứ việc khoác vào, ai muốn ăn gì cứ lấy ăn.
Nhà tôi nghèo, nhỏ nhưng trái tim không nhỏ là được rồi. Đôi tay của tôi không nhỏ, chỉ tiếc là không ôm hết mọi người thôi.
Có thể nhiều người khi đi khỏi nhà tôi thì quên đi mọi thứ. Nhưng một đời người làm sao quên mãi được. Phải có lúc nhớ lại những giây phút ở trong căn vườn nghèo, nhà nghèo này, cười với nhau, uống cùng nhau ly nước, ăn cùng nhau bữa cơm. Không ai quên được đâu.
Nhà tôi dẫu nghèo, dẫu nhỏ, chỉ bằng cái bếp nhà người ta nhưng là nơi tôi từng có thời gian rất ấm áp.
Hiện tại, dịch bệnh Corona đang đang sợ thật, nhưng sống chết đều có số rồi, không nên quá lo lắng. Nhưng tất cả, không phải vì như thế mà không làm gì cả.
YÊN CHI KHÂU CHO TÔI THẤY MỘT TÀI NĂNG DIỄN XUẤT CỦA MAI DIỄM PHƯƠNG
Ban đầu tính đi xem Yên Chi Khâu vì có Mai Diễm Phương và Trương Quốc Vinh thôi chứ không kỳ vọng lắm vì gu mình khi ra rạp là phim kinh dị với phim bom tấn, ít khi xem phim nghệ thuật kiểu này. Mai Diễm Phương thì mình thích vì nghe hát hay quá chứ chưa xem bộ phim nào cổ đóng. Trương Quốc Vinh thì xem nhiều phim rồi nhưng vẫn thích xem vì diễn quá đỉnh.
Nhưng đến khi xem Yên Chi Khâu thì crush Mai Diễm Phương thực sự. Trước giờ cứ tự hỏi vì sao Mai Diễm Phương lại nổi tiếng đến thế dù nhan sắc thấy cũng bình thường, không ở tầm mỹ nhân như Lâm Thanh Hà, Vương Tổ Hiền, Quan Chi Lâm, Lý Gia Hân... Trước khi xem Yên Chi Khâu còn thấy không hợp vì nhìn Mai Diễm Phương quá già so với Trương Quốc Vinh.
Xem xong mới thấy được một tài năng diễn xuất ở Mai Diễm Phương, dù gương mặt không hề đẹp nhưng nhập vai quá tốt và đặc biệt khả năng diễn bằng ánh mắt thực sự đỉnh, một ánh mắt có hồn và quá nhiều cảm xúc, quá nhiều bi cảm, tới mức cứ nhìn vào ánh mắt ấy là muốn rơi nước mắt. Bảo sao người Hong Kong thần tượng Mai Diễm Phương đến thế. Còn về việc vì sao lại cho Mai Diếm Phương diễn với Trương Quốc Vinh thì cũng phải xem xong phim mới hiểu được hai người này đóng quá hợp với nhân vật của họ. Một cậu công tử nông nổi, tính nết trẻ con, bồng bột, yếu đuối như Trần Trấn Bang quả nhiên hợp với vẻ baby, trẻ măng, búng ra sữa của Trương Quốc Vinh. Còn cô kỹ Như Hoa nữ từng trải, già dạn, nhiều va vấp, kinh nghiệm trong cuộc sống ở đáy xã hội thì lại hợp với gương mặt của Mai Diễm Phương chứ không phải kiểu mỹ nữ xinh xắn, nhỏ nhắn.
Phim quay cách đây gần 40 năm mà tới giờ xem vẫn choáng ngợp vì các góc quay cực kỳ điện ảnh, rất art. Mê cái màu phim Retro và những pha hắt sáng đậm đặc điện ảnh như thế. Nói thật là tới giờ xem phim Việt vẫn phải chạy dài cho Yên Chi Khâu về góc quay. Bộ phim cũng bao trọn nghệ thuật Á Đông, từ hội họa, thi ca, sân khấu, âm nhạc tới cả thời trang. Ngoài In the mood for love thì Yên Chi Khâu cũng xây dựng hình ảnh rất đẹp về sườn xám. Nghệ thuật hí kịch cổ truyền cũng được khắc họa thật đậm nét.
Nhân vật cô kỹ nữ Như Hoa của Mai Diễm Phương khiến mình phải suy nghĩ nhiều vì nó không thuần về một tuyến nào, vừa chính diện mà cũng có chất phản diện. Nó phức tạp như chính con người trong đời thực, không một chiều như thứ điện ảnh nào đó, tốt là phải cực tốt, xấu thì xấu tận cùng =))) Đây là nhân vật vừa đáng thương, vừa đáng giận lại vừa đáng ngưỡng mộ. Đáng thương vì phải chịu nhiều uất ức trong số phận, vị trí xã hội, đáng giận vì hơi ích kỷ, nhẫn tâm, đáng ngưỡng mộ vì tình yêu chung thủy, yêu hết mình và dám bảo vệ tình yêu đó đến cùng dù cách thực hiện lại tiêu cực. Nhân vật này khiến người ta phải suy ngẫm nhiều hơn là khen ngợi hay chê bai một chiều, tùy theo từng góc nhìn, quan điểm mà đánh giá. Ở góc nhìn của mình thì thấy cổ đáng thương nhiều hơn, còn hành động của cổ thì mình đồng cảm được vì mình cũng đã từ yêu một tình yêu vô vọng đến thế và chỉ muốn kết thúc tất cả để giải thoát bản thân. Vẫn nhớ câu nói của nhân vật Sở khi nhận xét về Như Hoa: "Ở thời bây giờ làm gì có người phụ nữ nào si tình đến thế", vì sinh tình mà gây nên đau khổ cho cả hai, vừa tội lỗi lại vừa bi cảm.
Hơi hẫng vì Trương Quốc Vinh lại xuất hiện hơi ít và phần diễn xuất có vẻ chưa đã bằng Mai Diễm Phương, chắc do không phải vai chính nên chỉ cần tới đó là đủ.
Tất nhiên phim đã quá lâu nên có nhiều khúc không hợp với bây giờ, nhưng với những người mê Hong Kong, mê Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương như mình thì đáng để ra rạp xem, hồi tưởng về những tượng đài đã không còn trên thế gian, không thể chạm tới họ được, chỉ còn được nhìn thấy trong phim.