Ban đầu tính đi xem Yên Chi Khâu vì có Mai Diễm Phương và Trương Quốc Vinh thôi chứ không kỳ vọng lắm vì gu mình khi ra rạp là phim kinh dị với phim bom tấn, ít khi xem phim nghệ thuật kiểu này. Mai Diễm Phương thì mình thích vì nghe hát hay quá chứ chưa xem bộ phim nào cổ đóng. Trương Quốc Vinh thì xem nhiều phim rồi nhưng vẫn thích xem vì diễn quá đỉnh.
Nhưng đến khi xem Yên Chi Khâu thì crush Mai Diễm Phương thực sự. Trước giờ cứ tự hỏi vì sao Mai Diễm Phương lại nổi tiếng đến thế dù nhan sắc thấy cũng bình thường, không ở tầm mỹ nhân như Lâm Thanh Hà, Vương Tổ Hiền, Quan Chi Lâm, Lý Gia Hân... Trước khi xem Yên Chi Khâu còn thấy không hợp vì nhìn Mai Diễm Phương quá già so với Trương Quốc Vinh.
Xem xong mới thấy được một tài năng diễn xuất ở Mai Diễm Phương, dù gương mặt không hề đẹp nhưng nhập vai quá tốt và đặc biệt khả năng diễn bằng ánh mắt thực sự đỉnh, một ánh mắt có hồn và quá nhiều cảm xúc, quá nhiều bi cảm, tới mức cứ nhìn vào ánh mắt ấy là muốn rơi nước mắt. Bảo sao người Hong Kong thần tượng Mai Diễm Phương đến thế. Còn về việc vì sao lại cho Mai Diếm Phương diễn với Trương Quốc Vinh thì cũng phải xem xong phim mới hiểu được hai người này đóng quá hợp với nhân vật của họ. Một cậu công tử nông nổi, tính nết trẻ con, bồng bột, yếu đuối như Trần Trấn Bang quả nhiên hợp với vẻ baby, trẻ măng, búng ra sữa của Trương Quốc Vinh. Còn cô kỹ Như Hoa nữ từng trải, già dạn, nhiều va vấp, kinh nghiệm trong cuộc sống ở đáy xã hội thì lại hợp với gương mặt của Mai Diễm Phương chứ không phải kiểu mỹ nữ xinh xắn, nhỏ nhắn.
Phim quay cách đây gần 40 năm mà tới giờ xem vẫn choáng ngợp vì các góc quay cực kỳ điện ảnh, rất art. Mê cái màu phim Retro và những pha hắt sáng đậm đặc điện ảnh như thế. Nói thật là tới giờ xem phim Việt vẫn phải chạy dài cho Yên Chi Khâu về góc quay. Bộ phim cũng bao trọn nghệ thuật Á Đông, từ hội họa, thi ca, sân khấu, âm nhạc tới cả thời trang. Ngoài In the mood for love thì Yên Chi Khâu cũng xây dựng hình ảnh rất đẹp về sườn xám. Nghệ thuật hí kịch cổ truyền cũng được khắc họa thật đậm nét.
Nhân vật cô kỹ nữ Như Hoa của Mai Diễm Phương khiến mình phải suy nghĩ nhiều vì nó không thuần về một tuyến nào, vừa chính diện mà cũng có chất phản diện. Nó phức tạp như chính con người trong đời thực, không một chiều như thứ điện ảnh nào đó, tốt là phải cực tốt, xấu thì xấu tận cùng =))) Đây là nhân vật vừa đáng thương, vừa đáng giận lại vừa đáng ngưỡng mộ. Đáng thương vì phải chịu nhiều uất ức trong số phận, vị trí xã hội, đáng giận vì hơi ích kỷ, nhẫn tâm, đáng ngưỡng mộ vì tình yêu chung thủy, yêu hết mình và dám bảo vệ tình yêu đó đến cùng dù cách thực hiện lại tiêu cực. Nhân vật này khiến người ta phải suy ngẫm nhiều hơn là khen ngợi hay chê bai một chiều, tùy theo từng góc nhìn, quan điểm mà đánh giá. Ở góc nhìn của mình thì thấy cổ đáng thương nhiều hơn, còn hành động của cổ thì mình đồng cảm được vì mình cũng đã từ yêu một tình yêu vô vọng đến thế và chỉ muốn kết thúc tất cả để giải thoát bản thân. Vẫn nhớ câu nói của nhân vật Sở khi nhận xét về Như Hoa: "Ở thời bây giờ làm gì có người phụ nữ nào si tình đến thế", vì sinh tình mà gây nên đau khổ cho cả hai, vừa tội lỗi lại vừa bi cảm.
Hơi hẫng vì Trương Quốc Vinh lại xuất hiện hơi ít và phần diễn xuất có vẻ chưa đã bằng Mai Diễm Phương, chắc do không phải vai chính nên chỉ cần tới đó là đủ.
Tất nhiên phim đã quá lâu nên có nhiều khúc không hợp với bây giờ, nhưng với những người mê Hong Kong, mê Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương như mình thì đáng để ra rạp xem, hồi tưởng về những tượng đài đã không còn trên thế gian, không thể chạm tới họ được, chỉ còn được nhìn thấy trong phim.